Thứ Tư, 3 tháng 8, 2016

"Hãy cho anh một tí Paris, để anh làm thi sĩ"

Mơ Làm Thi Sĩ
Tác giả: Phạm Ngọc 

"Hãy cho anh một tí Paris, để anh làm thi sĩ"
(Thanh Tâm Tuyền)



Anh chẳng bao giờ
mơ ước làm thi sĩ
một cái tên cao sang quá cho mình
anh chỉ là kẻ làm thơ
mơ về Paris
phiá bên kia nỗi nhớ

Có em về
trên những chuyến metro
có tiếng đàn Mandolin
chan hòa nơi góc phố
có đại lộ Choisy lộng gió
những chiếc lá
thay mầu lặng lẽ giữa mùa thu
có bước chân em
khua đều theo tiếng nhạc
và nụ cười
lấp lánh tựa giòng Seine

Anh chẳng bao giờ
mơ ước làm thi sĩ
anh chỉ là kẻ làm thơ
mơ tiếng dương cầm
của Thúy
vang trong đêm
bài dạ khúc vô cùng
nốt trầm bỗng
như lời ru của gió
những ngón tay
rung theo từng nốt nhạc
bỗng ngậm ngùi
như khúc hát chia taỵ

Anh chẳng bao giờ
mơ ước làm thi sĩ
anh chỉ là kẻ làm thơ
bên này Ðại Tây Dương xa thẳm
cách Paris đến hơn năm ngàn dặm
phiêu bạt giữa đời
mang nỗi nhớ chạy quanh
và đôi lúc
anh vô cùng lãng mạn
viết dòng thơ tha thiết
gửi cho người

Anh chẳng bao giờ
mơ ước làm thi sĩ
nhưng em ơi
dù thế nào đi nữa
cũng giữ cho mình
một chút Paris
và em...
Je pense à toi !!


https://www.youtube.com/watch?v=FluecqKY7ts

Tôi còn nhớ anh gọi tên bài này là "Dòng sông Băng"... tào lao hết sức :D

Thứ Hai, 25 tháng 7, 2016

MỘT CÁNH CỬA ĐÓNG LẠI...

Một cánh cửa đóng lại, cánh cửa khác sẽ mở ra.

Không biết tôi đã có lựa chọn đúng hay sai, dẫu kết quả thế nào, tôi hiện tại vẫn thấy rất buồn. Một công việc tôi yêu thích đến nỗi hy sinh những cái khác: sự nghiệp, tiền bạc, thời gian...đổi lại là gì? Là sự buồn chán, ngán ngẩm, là những cái lắc đầu thở dài, những ánh mắt khinh thường và câu nói làm tôi thất vọng nhất: Not professional.

Con người đó, cái con người mà tôi đã từng quá ngưỡng mộ đến nỗi khi người ta vô tình hay cố tình làm rơi cái mặt nạ hoàn hảo ra thì tôi lại có cảm giác tổn thương sâu sắc. Sự vỡ vụn trong từng lời nói, từng ánh mắt và cử chỉ khiến tôi buồn nôn trong vài phút rồi nhanh chóng lấy lại thế cân bằng. Tôi bỏ việc.

Bỏ việc để không phải chứng kiến những điều chướng tai gai mắt nữa. Những đêm làm việc khuya khoắt, những lần đói rã ruột cùng chia nhau những điếu thuốc. Hết thật rồi. Đối với tôi, đạo diễn P.H là thế. Là những lời nói hoa mỹ, là những nụ cười giả tạo, là những cái xoa tay, những cái ôm xiết lạnh lẽo.

Hết rồi. Chào anh nhé. Everybody get his destination.

From Ly with sadness.

Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2016

NHÂN DỊP UỐNG TRÀ TẠI PHƯỜNG...

Và em đã bị tóm, bởi một tên mặc thường phục chạy xe nhong nhong ngoài đường nhìn chẳng khác gì một tên lôm côm không việc làm.

Và họ tra, và họ hỏi. Và em trình bày, bằng những luận điệu vô tư nhất: "Ớ, các bác có thông báo gì với chúng em đâu mà chúng em biết cấm quay phim ở Sài Gòn hử? Các bác là các bác sai lắm đấy, những hàng quán cafe nhộn nhịp đắt đỏ nhất khu Q1 thế kia mà các bác bảo đóng cửa cả. Thế là chúng em không thể gặp được đối tác rồi. Em nào để ý đến chuyện gì đang xảy ra ở đất nước, báo đài nào có đăng tin biểu cái gì đó tình gì gì đâu ạ".

Rồi nào là giấy phép quay phim, ghi hình em đều trình ra đấy mà mấy anh ấy cứ hỏi tới hỏi lui, giam giữ tận 4 tiếng đồng hồ khiến lòng em sôi sục không thể chứng kiến đồng bào cùng nhau xuống đường đòi minh bạch.

Để tăng thêm tính thuyết phục các đồng chí, em còn khẳng định: "Các bác cứ gọi về địa phương em sinh sống để xác minh cho nhanh ạ. Gia đình em có công với cách mạng, mí lị chồng em cũng đã từng tự nguyện nộp đơn đi NVQS đấy." Và offvoice lúc đấy của em là "Chúng mày rõ là lũ ăn hôi, chúng tao mới thực sự là cộng sản, những thằng du kích lém lỉnh và lì đòn nhất đây này. Bọn tham nhũng bán nước"

Ngồi tám chuyện hồi lâu thì bộ đàm hối thúc liên tục các anh ấy ra hiện trường mà lòng em nôn nao...nôn nao... khi nghe tin vài chục người đã bị tóm gọn và đưa đi nhiều điểm khác nhau.

Với sự hồn nhiên tranh đấu của em, các anh ấy rốt cuộc cũng thả em ra và không quên nhắc nhở không được ghi hình những ngày này. Cám ơn các bác xong em chạy ngay về khu trung tâm và thấy hàng rào rào kín lối đi vào nhà thờ Đức Bà. Thế là em chẳng có duyên xuống đường cùng những trí thức yêu nước, và chẳng thể trưng bày ra được các anh ấy đã huy động 2 xe bồn chữa cháy để xả lũ vào dân như thế nào vì các anh ấy đã xóa toàn bộ hình ảnh em chộp được :((((

Ngẫm nghĩ, lực lượng chính quyền VN thật hay quá. Họ trui rèn kĩ năng chiến đấu để chống lại dân, trong khi quỳ gối uống nước đái của lũ Trung con mẹ nó Quốc. Dạ, cũng hy vọng các anh, các chú mau mau đưa con ra nước ngoài du học noi gương đồng chí Chung, chứ ở VN ko chết do bệnh tật ô nhiễm thì cũng chết vì dám chống lại chính quyền. Kính thưa luôn là các anh đã mị dân hay quá, ba em vu cho em là nghe theo phản động, là bị kích động gì gì đó từ những tin tức trên báo giấy. Em chỉ phản bác lại rằng ba nên học thêm tiếng Anh để đọc báo nước ngoài. Ba bảo em "lo cho thân mình trước, mày yêu nước quá ha". Dạ, con mà không yêu nước như các cha chú ngày xưa, thì ngày nay ba không có cơm ăn, ba không có đất ở đâu ạ. Ai cũng mạt nhược, hèn nhát và ích kỉ thế kia thì lấy đâu đất nước VN ngày này để cho chúng nó phá, chúng nó chia, chúng nó bán? Và cũng là lần đâu tiên, em là đứa con mất dạy.

Nếu nói anh Diệm ngày xưa là bù nhìn của bác Mỹ thì anh Cộng ngày nay (em thì nghĩ nên đặt là các anh Trừ) cũng là bù nhìn của chú Trung ạ. Em là em khinh các anh lắm đấy. Tởm đến từng cái ánh nhìn. Nhìn các anh lố nhố ngoài đường em nghĩ ngay đến sexy show bên Thái với nhiều hình ảnh uốn éo dung tục. Xin phép phỉ nhổ cái nha. Riêng cái ngày định mệnh ấy, em thề bỏ cả gia đình để xuống đường đòi công lý, các anh nhớ đón tiếp chu đáo, đánh em đi nếu cần, vì nếu không, em sẽ cảm thấy có tội với đất nước, có lỗi với ông cha đã đem máu xương vùi đắp cho chúng em ngày hôm nay. Và các anh cũng phải tự cảm thấy hổ thẹn đi, khi trên người các anh còn mang huy hiệu Đảng.

Phẹt

Thứ Năm, 5 tháng 5, 2016

GHÉT BIỂN VÌ NHỮNG CƠN ĐAU Ứ LẠI


Th. nói rằng Th. yêu biển. Những lúc muốn đi đâu ngoài không gian thành phố chật chội Th. cũng nghĩ đến biển. Những lúc cần tìm cảm hứng sáng tác hoặc đối diện với chính bản thân mình, Th. cũng muốn đến biển.

Cô ấy thì khác. Cô ấy ghét biển. 

Ký ức của cô ấy về biển là những thứ ứ đọng đáng ghét như những sinh vật dòi bọ ngọ nguậy trên vết thương đang lành dần.

Biển có một người thừa lang thang vô định chẳng biết về đâu khi trước mắt diễn ra cảnh tượng gia đình hạnh phúc mà nhân vật chính lại không phải là cô ấy.




Biển có một tiếng sét khi đón nhận một sự thật mãi mãi không bao giờ là bí mật mặc dù cô ấy ước ao có thể nhờ những con sóng tẩy xóa đi vĩnh viễn. Nhưng không, biển vẫn yên ả hiền lành vuốt ve đôi chân trần trên cát lạnh mặc cho những tiếng kêu gào của cô bị tiếng sóng đánh vỡ choang ra từng mảnh.



Biển là nơi cô ấy gửi đến bao nhiêu khát vọng, cũng là nơi cướp đi của cô ấy những người cô yêu thương nhất.

Biển. Nơi cô ấy có thể ngồi nhặt những mảnh vỡ tâm hồn hàng ngày, hàng tháng, thậm chí hằng năm...



Thứ Năm, 28 tháng 4, 2016

ĐÀ LẠT - SÀI GÒN - ĐỨ ĐỪ ĐƯ

SG chào đón tôi trở về bằng một trận lâm sàng giữa trưa nắng gắt, tưởng chừng có thể nằm vật ra đâu đấy trên con đường hắt nắng nghìn nghịt khói xe. Chưa bao giờ tôi ghét SG như thế.
Loanh quanh từ sáng đến hơn 2 giờ là đã muốn nôn thốc nôn tháo chỗ cafe vừa hấp thụ ban sáng, tấp vào TTGDTX Q8 thì nghe tin Hiệu trưởng họp. Họp quái gì vào cái chiều T5 chết tiệt thế này chứ? Chết thật! Chết thật! Thế là quyết định nốc vào nào là cafe, trà đường, đá chanh các kiểu để có thể cầm cự chạy qua TTGDTX Q5 thì lại đúng giờ tan tầm. Lướt dọc theo ĐL VVK vừa nguyền rủa cái nóng khiếp đàm ở SG, bất chợt lảo đảo tay lái và quết định trú vào Hào. Và H tạt cho mình 1 gáo nước lạnh khi đã không còn món sắn dây vi diệu... Một ngày đen đủi, công cốc, mệt nhoài và kinh khủng tệ. Gắng gượng cho hết buổi học, về nhà lại vật vã như 1 con rồ chẳng biết nên làm gì và nghĩ gì.

Chợt nhớ, đã có một Đà Lạt yên bình đến thế...

Những đám đá lát lỗ chỗ nơi Ấp ánh sáng với bà cụ trong bộ đồ trắng toát thoăn thoắt nhón ít rau nơi đám vườn khiêm nhường...


Những đêm lạnh run bắn người bên bình trà trái cây nóng ấm ngọt mướt cổ họng...


Những buổi sáng trong trẻo đầy màu sắc với tiếng cười khanh khách của trẻ con....


Những tiếng gầm rú của dòng thác hùng vĩ tung bọt trắng xóa cùng hàng ngàn những trải nghiệm tuyệt vời khác...


Nhất định sau này tôi sẽ dành mua 1 phần đất ở ĐL nếu có thể. Tôi yêu mảnh đất này kinh khủng dù không phải là lần đầu tiên đến đây. Nó cho tôi một sự bình yên đến lạ. Những ngày co rút vào đám chăn dày nặng đến khó thở, những buổi bách bộ phố hít thở bầu không khí không của riêng ai mà tôi cứ ngỡ nó dành riêng cho mình. Tôi nhớ Đà Lạt da diết, chẳng biết đến bao giờ nguôi...

Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2016

CHÁN

Dạo này có cảm giác mọi chuyện cứ chênh vênh chơi vơi, cảm giác bị mất chỗ bấu víu và sắp sụp đổ. Lí do chắc nhiều nhưng chắc là do càng ngày càng thấy mình chỉ đứng yên trong khi tất cả mọi người đều quay cuồng chuyển động, mình ko thể đứng vững, mình cũng muốn hòa vào dòng người đó nhưng ko thể, cảm giác mọi người cứ đi mãi, mình cứ đứng đó, sớm muộn cũng sẽ bị bỏ rơi, chẳng có ai bên cạnh cả …

Thế nhưng lại chỉ có thể ngồi than vãn và tự rạch xé bản thân mình ra, tự than khóc vì đau đớn, tự thương hại bản thân rồi lại tự liếm láp băng bó vết thương.

Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2016

Xin đừng!

Xin đừng để tôi nhìn anh đau khổ vì người ta như tôi đã từng đau khổ vì anh như thế.
Xin đừng co rúm người lại trong một thế giới tối om để tôi phải mò mẫm dò tìm lấy anh.
Dù chỉ là một hơi thở nặng nhọc của anh cũng đủ để tôi cảm nhận cái nhói buốt của vết thương tôi dần rỉ máu. Anh đau, tôi nhói, nào ai có sướng hơn ai?

Đừng anh, đừng đau nữa. Để tôi được thấy anh mạnh mẽ, kiêu hãnh và lạnh lùng của ngày nào...

Muốn tiến lại gần anh, xoa dịu vết thương ấy, nhưng tôi ngại ngùng, sợ vô tình làm tổn thương anh hơn. Tôi chỉ biết đứng từ xa, mong ngóng và dõi theo từng cử động của anh...

À ơi,... anh ngủ ngoan nhé. 
Tôi nguyện làm gối êm, 
Nâng đầu anh mỗi giấc
Chiêm bao mộng đẹp
Xoa dịu vết xước trong tim
À ơi,... anh nằm yên nhé
Tôi đây quạt khẽ
Ru giấc xuân nồng.
À ơi... à ơi...

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2016

XÚC

Tôi co người lại, cảm nhận nhịp đập chậm chạp từ những mạch máu của anh, rồi căng tròn. Tôi với tay sờ vào thớ thịt mát lạnh, mân mê, vuốt ve, cảm nhận một thứ ánh sáng dịu ngọt quét khẽ ngang đời, như ngọn hải đăng trong đêm lẳng lặng quét qua đầu ngọn sóng.
Nép vào người anh, tôi lười biếng buông thõng cảm xúc vào hơi thở luôn ngắt quãng.
Đã quá lâu để tôi có thể cảm nhận mọi thứ rõ ràng in hằn lên từng thùy não. Mớ cơ bắp kia không thể chống chọi với những dạt dào êm ái từ những lém lỉnh khiêu khích ở tôi.
Tôi cảm nhận sự hạnh phúc trong cái run bần bật của đêm lạnh. Tôi... cuối cùng thì cũng đã giết chết ai đó, như người ta đã làm với tôi hàng ngàn lần vì những vụng dại ngô nghê bị cảm xúc khống chế.
Rốt cuộc thì, tôi đã giết được hắn. Một cách hèn hạ như kiểu mượn dao giết người vậy. Tuy nhiên, chỉ cần thỏa mãn với kết quả đạt được, người ta thường ko xét đến quá trình.
Đêm nay, sao đột nhiên ngắn lại...

Thứ Năm, 10 tháng 3, 2016

Aaaaaaaaaaaaa

Andhxuryhevvzkwvegycejsbvxikabdhwhbzhxjsvdhajduwbsidj2bdhaihwbnan3ijsb3ud

Điên mất thôi

Thứ Hai, 7 tháng 3, 2016

THƠ CỦA ANH "SÁCH NHÂN"!!???

(sẽ decor cho các em sau nhé)
ĐỌC KINH

 buông
nốt trầm

mắt kéo ngang như một rãnh sâu nghi hoặc

có khi
vơ vét nhiều cánh tay trơ trụi làm bớt đi một phần
nhớ

nhọc nhằn
đành mục ruỗng
bờ vai tựa
môi là môi
đêm là đêm

không cần tìm
những nụ cười
đã bị giấu kín

tay áo
trong mặt Phật biết mỉm cười

 những phỏng đoán
em nới tay ra thêm chút nữa để chạm vào ông mặt trời phía trước
mật mã được cài đặt vào
nhiều giấc mơ đêm

quấy nhiễu ý nghĩ cứ xoay tròn theo hình con vụ
rồi ngập chìm trong căn phòng
đôi bàn tay thô ráp
chà xát vào nhau đánh lửa
tìm hơi ấm

các thứ viển vông
thức dậy giữa ban ngày
ngồi hát
về một khúc ca
quên lời
trí nhớ như mẩu giấy vụn
lục lọi nhưng không cách nào tìm lại được

 NGÀY KHÂU KIM
những giấc mơ đeo lục lạc của chú mèo hoang chưa từng biết nghỉ ngơi
mùa hoa ngủ muộn trên đôi bàn tay của kẻ đánh rơi về sự sống còn một cách lạc hậu
nắng ngông nghênh cười cợt vào người
anh là kẻ đánh rơi - mọi người luôn gọi tên về những thứ bất cần đi đến

chết cho một kẻ vô hồn
đi về may áo
không còn thức giấc ngửa nghiêng

rồi từng ngày quỳ lạy xuống chân một tượng đài hoang phế
mua vui
chưa cần lời...
một ngày chưa xa đã đến kịp
muối các giấc mơ cho chín đến rụng người
mùi hương bay thất thoát vào ban ngày
ban đêm, bên kia là một nhành cây...

rồi ngày qua các cánh tay vỗ vào mặt chơi vơi
lời của các điện đài, radio im bặt tin nhắn
mùa hè bỏng rát từng nhịp cắt
nhàm chán
mong mưa

anh là kẻ đánh rơi
tiếng rè, của một cái loa gần hết pin vọng về
hứa
mong hứa
anh là kẻ đánh rơi
các ngày bạc phận mua chia cùng hàng quán
không thể lựa chọn...
vào các đêm cùng nhau
mất tích

 số 1

nhiều bùa chú
xoắn lại trong lá trầu khô
cắn
mục vào màu tóc

mưa tháo gỡ
trùm kín mít các kí ức
loang


số 2

lần tràng hạt cuối
như một sợi dây
treo
lơ lửng
định mệnh ban ngày


số 3

có khi như cây
xanh
cùng lá
nào hãy thở đi
để còn kịp
chết

 KHÔNG BIẾT 1
những ám ảnh
mũi tên bay vèo vèo
như mắc cạn
vào các hoài niệm lắc lư

mùa tro trấu
thèm được làm môi mềm cắn vỏ
xiết trong từng kẽ răng
là một nhớ nhung bạc màu

lo lắng quá nhiều cũng không đủ
chưa từng cạn li rượu nào trên đỉnh cốc
hơi thở nồng đánh bật lồng ngực khỏi nhịp đu quay

chớ nắm vào những khoảng trắng
mã vạch bên bờ

đêm
em lạnh trong từng cơn gió

 KHÔNG BIẾT 2
có cơn mưa hư cấu
rớt xuống một bầy ngột ngạt
rồi bóc từng cánh nằm im theo ngày nắng
lưỡi khô
nhiều nỗi nhớ túm tụm nhau phía bên kia góc đường
nhện giăng
tiếng thạch sùng kêu như mê cung bủa vây
rồi bông hoa lại cười
nhón gót chân đi theo mùa xích đạo
cho cái chết đến thật gần
bên chậu đất mới mua
thối rữa cuống
cài bẫy
một cái nhìn ưu tư

 ngày mọc mầm
vượt lên trên những cột đèn đường như đôi mắt dòm ngó
nhiều bước chân giáp ranh
các dấu vết mảy may gặp gỡ nhau
luẩn quẩn mua giấc mơ đêm nhỏ bé

không ngại ngần
mây đời là phù du chia cắt
lối về bị che lấp
chỉ con lại vài lời ú ớ

kẻ mơ không biết mình đang đối thoại
bật dậy nói chuyện: đầy các xung đột vô hình
hiển linh
lời nói đòi chia cắt
thế là giọt nước lại rơi

nức sực các lẻ loi
mực nước dâng lên làm ngập một buồng phổi
bên bức tường đá
nhấp nhô sóng

chú chó đang tìm cách ve vãn cái lưỡi của mình
bằng cách liếm từng sợi lông cũ kĩ
xiết chặt các trạng thái trái ngược nhau
các góc ngăn cách
tứa người đi về muôn ngã


chiếc hộp


không thể nhiều hơn nữa
ý thức như chiếc hộp giấu kín
hãy nói khẽ thôi
kẻo thế giới lại đi tìm sự trống rỗng ở trong đó
mưa tấm tức không rõ tiết trời của riêng mình
có nhiều mây thở
chuỗi tràng hạt bung từng đợt tụng niệm
tiễn đưa
vội vã những rong rêu qua lần chăm bón
đều lợi dụng bầy ễnh ương đi mua sắm
không biết thành thực với mình
là một triết lí vừa lần giở
cất vào phía bên trong chiếc hộp

điều gì?

chính nó cũng không biết

Thứ Tư, 2 tháng 3, 2016

THƠ TỔNG HỢP

Mồng 4 - Khi không...

câu thơ lỡ mấy chữ rồi
ngân nga thành những bời rời . dở dang
tả tơi mai . cánh rụng vàng
nghe xuân thoi thóp bên hàng giậu thưa

sài gòn . không một giọt mưa
mà . tôi ẩm ướt đã thừa thãi xuân

-thangtram-


TÔI

Tôi mang theo nỗi nhớ
Của dòng sông hẹn hò
Của quê hương gầy guộc
Với một lời thề xưa

Tôi mang theo ký ức
Tôi mang theo nỗi buồn
Hành trang tôi chất ngất
Một khung trời yêu thương

Tôi chìm trong dĩ vãng
Tôi trôi theo dòng đời
Bao nhiêu năm đất khách
Bấy nhiêu ngày lưu vong.

Tôi, và tôi thuở ấy
Tôi, và tôi bây giờ
Ai từ ngàn năm trước
Thả xuống dùm giấc mơ…

- Tạ Chí Thân -

CHỢT NHỚ

lượm lặt giùm tôi đôi chiếc lá
biết đâu . còn bằng chứng yêu em
đêm giao thừa cũ trời không gió
hai đứa ngồi nghe lộc nhú . mềm
...
lượm lặt giùm tôi đôi chiếc lá
còn không ? bằng chứng thuở yêu em
mấy chục năm trời trôi mất biệt
lá vàng không vọng một lời . im ...

-thangtram-



THƠ TRẦN DẦN




"Tôi biết nhược điểm của đêm đông 
Nó dài vơ dài vẩn... 
Gió thổi tợ thằng rồ 
Vặt trụi hàng cây... 
Lá ngã - giệ đường đôi 
Sương bay lèm nhèm đại lộ
Ngang phố - Tôi châm điếu thuốc cuối cùng
Ngực thở khói diêm sinh. " T.D





'...chưa bừng con mắt chiêm bao? mưa còn lã chã nỗi đau thế trần?'

Ước gì được đọc hết vẹn bài này...



"Vũ trụ khó - ở bài tiết nước 
Cơn mưa tình nguyện ướt 
Đôi mắt tình nguyện nước 
Ngước nghiêng.


Vũ trụ khó ở - bài tiết nước 
Chân trời bắt buộc nước 
Đôi mắt tình nguyện ướt 
Ngước nghiêng.


Vũ trụ khó ở bài tiết nước 
Chân trời bắt buộc ướt 
Cơn mưa bắt buộc nước 
Đôi mắt ướt - ngước nghiêng." - T.D



"thôi thôi! trời bỏ ta rồi 
ngày sau ta trốn luân hồi mà đi." - T.D


Ngày mặt phẳng - bão hoà phàm 
Chẵn lẻ địa cầu không tham dự 
Con số vô thức 
Không gian chẳng thể 
Những tác nghĩa không độ 
Ở mỗi góc đường vẫn náu một cơn mơ. - T.D


"ván thu không! - ván thu không! 
cứ thế tới ngày tận thế 
mỗi người 
thăm thẳm 
một thu không!" - T.D


"Em ơi! 
Ai xui nhà ươm chín mái? 
Tơ ngâm chín vại 
Dâu xanh chín bãi 
Tằm ngã – chín nong 
Ai xui cửa chín chấn song
Đường về phố em đèn lên chín ngả
Thư đi ngỡ ngàng chín ngõ...
Vườn hoa chín cửa
Đợi chờ – chín đêm ..." - C.K.T.M of T.D


"Gió thổi quá tay 
Lạnh cây Bàng bé 
Chiều thu cổ lỗ sĩ 
Công viên đồng chí 
Sương sa cà khịa 
Cho tôi một ngày chức năng vô lý!
Để tôi ngồi vô nghĩa nhất
Vô tri..." - T.D




Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2016

RU ĐỜI ĐI NHÉ

... ru đời đi nhé, cho ta nương nhờ lúc thở than
... ru từng chiếc bóng lênh đênh vào giấc ngủ ngon
cho tôi tay gối mong manh
cho tôi ôm lấy vai thon...

Ngoài phố mùa đông đôi môi em là đốm lửa hồng

... ru đời đi nhé, cho ta nương nhờ lúc thở than
Ru đời đi nhé ôi môi ngon này giữa trần gian
Ru từng chiếc bóng lên đênh vào giấc ngủ ngon

... ru đời đi nhé, cho ta nương nhờ lúc thở than

chân đi nằng nặng, hoang mang ta nghe tịch lặng
rơi nhanh dưới khe im lìm...

Chẳng biết làm gì ngoài việc đánh máy lại lời một bài hát quen thuộc được trình bày bởi một giọng ca của cô gái Hà Nội với một beat chậm chạp buồn.


Chẳng biết tôi đang buồn gì... thật chẳng biết!

Thứ Năm, 28 tháng 1, 2016

FRENCHTOWN - TA THẤY HỌ YÊU NHAU.

FRENCHTOWN - Allan Taylor

Sad song of Frenchtown, harmony and rhyme
Blind man walks the street, silver cane beating out time
Saxophone plays a haunting tune
Magnolia blossom, heavy perfume

He stands by the window, looking out at the street
A dark-skinned lady lies in his bed, restless in the heat
She smiles in her sleep and quietly sighs
Hanging on to promises and lovers' lies

Two old lovers trying to make it again
Just like it used to be way back when
Somehow he loved her but it all went wrong
They just ran out of time, they couldn't wait that long
They couldn't wait that long

He turns from the window and watches her sleep
Same loving feeling, old love runs deep
The shadows are fading, the sun is starting to rise
He lies beside her and kisses her eyes

Two old lovers trying to make it again
Just like it used to be way back when
Somehow he loved her but it all went wrong
They just ran out of time, they couldn't wait that long

Sad song of Frenchtown, harmony and rhyme
Blind man walks the street, silver cane beating out time
A saxophone plays a haunting tune
Magnolia blossom, heavy perfume.

Hoa Mộc Lan nở rộ, tỏa ngát hương.

Chợt nhớ câu nói của Th. : Tình yêu nó khốn khổ khốn nạn lắm!
- Ừ! Riêng bài này, em thuộc.

Trong trạng thái chếch choáng men thuốc phiện, tôi chợt nhớ...