Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2016

Xin đừng!

Xin đừng để tôi nhìn anh đau khổ vì người ta như tôi đã từng đau khổ vì anh như thế.
Xin đừng co rúm người lại trong một thế giới tối om để tôi phải mò mẫm dò tìm lấy anh.
Dù chỉ là một hơi thở nặng nhọc của anh cũng đủ để tôi cảm nhận cái nhói buốt của vết thương tôi dần rỉ máu. Anh đau, tôi nhói, nào ai có sướng hơn ai?

Đừng anh, đừng đau nữa. Để tôi được thấy anh mạnh mẽ, kiêu hãnh và lạnh lùng của ngày nào...

Muốn tiến lại gần anh, xoa dịu vết thương ấy, nhưng tôi ngại ngùng, sợ vô tình làm tổn thương anh hơn. Tôi chỉ biết đứng từ xa, mong ngóng và dõi theo từng cử động của anh...

À ơi,... anh ngủ ngoan nhé. 
Tôi nguyện làm gối êm, 
Nâng đầu anh mỗi giấc
Chiêm bao mộng đẹp
Xoa dịu vết xước trong tim
À ơi,... anh nằm yên nhé
Tôi đây quạt khẽ
Ru giấc xuân nồng.
À ơi... à ơi...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét