Tôi co người lại, cảm nhận nhịp đập chậm chạp từ những mạch máu của anh, rồi căng tròn. Tôi với tay sờ vào thớ thịt mát lạnh, mân mê, vuốt ve, cảm nhận một thứ ánh sáng dịu ngọt quét khẽ ngang đời, như ngọn hải đăng trong đêm lẳng lặng quét qua đầu ngọn sóng.
Nép vào người anh, tôi lười biếng buông thõng cảm xúc vào hơi thở luôn ngắt quãng.
Đã quá lâu để tôi có thể cảm nhận mọi thứ rõ ràng in hằn lên từng thùy não. Mớ cơ bắp kia không thể chống chọi với những dạt dào êm ái từ những lém lỉnh khiêu khích ở tôi.
Tôi cảm nhận sự hạnh phúc trong cái run bần bật của đêm lạnh. Tôi... cuối cùng thì cũng đã giết chết ai đó, như người ta đã làm với tôi hàng ngàn lần vì những vụng dại ngô nghê bị cảm xúc khống chế.
Rốt cuộc thì, tôi đã giết được hắn. Một cách hèn hạ như kiểu mượn dao giết người vậy. Tuy nhiên, chỉ cần thỏa mãn với kết quả đạt được, người ta thường ko xét đến quá trình.
Đêm nay, sao đột nhiên ngắn lại...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét