Thứ Hai, 7 tháng 3, 2016

THƠ CỦA ANH "SÁCH NHÂN"!!???

(sẽ decor cho các em sau nhé)
ĐỌC KINH

 buông
nốt trầm

mắt kéo ngang như một rãnh sâu nghi hoặc

có khi
vơ vét nhiều cánh tay trơ trụi làm bớt đi một phần
nhớ

nhọc nhằn
đành mục ruỗng
bờ vai tựa
môi là môi
đêm là đêm

không cần tìm
những nụ cười
đã bị giấu kín

tay áo
trong mặt Phật biết mỉm cười

 những phỏng đoán
em nới tay ra thêm chút nữa để chạm vào ông mặt trời phía trước
mật mã được cài đặt vào
nhiều giấc mơ đêm

quấy nhiễu ý nghĩ cứ xoay tròn theo hình con vụ
rồi ngập chìm trong căn phòng
đôi bàn tay thô ráp
chà xát vào nhau đánh lửa
tìm hơi ấm

các thứ viển vông
thức dậy giữa ban ngày
ngồi hát
về một khúc ca
quên lời
trí nhớ như mẩu giấy vụn
lục lọi nhưng không cách nào tìm lại được

 NGÀY KHÂU KIM
những giấc mơ đeo lục lạc của chú mèo hoang chưa từng biết nghỉ ngơi
mùa hoa ngủ muộn trên đôi bàn tay của kẻ đánh rơi về sự sống còn một cách lạc hậu
nắng ngông nghênh cười cợt vào người
anh là kẻ đánh rơi - mọi người luôn gọi tên về những thứ bất cần đi đến

chết cho một kẻ vô hồn
đi về may áo
không còn thức giấc ngửa nghiêng

rồi từng ngày quỳ lạy xuống chân một tượng đài hoang phế
mua vui
chưa cần lời...
một ngày chưa xa đã đến kịp
muối các giấc mơ cho chín đến rụng người
mùi hương bay thất thoát vào ban ngày
ban đêm, bên kia là một nhành cây...

rồi ngày qua các cánh tay vỗ vào mặt chơi vơi
lời của các điện đài, radio im bặt tin nhắn
mùa hè bỏng rát từng nhịp cắt
nhàm chán
mong mưa

anh là kẻ đánh rơi
tiếng rè, của một cái loa gần hết pin vọng về
hứa
mong hứa
anh là kẻ đánh rơi
các ngày bạc phận mua chia cùng hàng quán
không thể lựa chọn...
vào các đêm cùng nhau
mất tích

 số 1

nhiều bùa chú
xoắn lại trong lá trầu khô
cắn
mục vào màu tóc

mưa tháo gỡ
trùm kín mít các kí ức
loang


số 2

lần tràng hạt cuối
như một sợi dây
treo
lơ lửng
định mệnh ban ngày


số 3

có khi như cây
xanh
cùng lá
nào hãy thở đi
để còn kịp
chết

 KHÔNG BIẾT 1
những ám ảnh
mũi tên bay vèo vèo
như mắc cạn
vào các hoài niệm lắc lư

mùa tro trấu
thèm được làm môi mềm cắn vỏ
xiết trong từng kẽ răng
là một nhớ nhung bạc màu

lo lắng quá nhiều cũng không đủ
chưa từng cạn li rượu nào trên đỉnh cốc
hơi thở nồng đánh bật lồng ngực khỏi nhịp đu quay

chớ nắm vào những khoảng trắng
mã vạch bên bờ

đêm
em lạnh trong từng cơn gió

 KHÔNG BIẾT 2
có cơn mưa hư cấu
rớt xuống một bầy ngột ngạt
rồi bóc từng cánh nằm im theo ngày nắng
lưỡi khô
nhiều nỗi nhớ túm tụm nhau phía bên kia góc đường
nhện giăng
tiếng thạch sùng kêu như mê cung bủa vây
rồi bông hoa lại cười
nhón gót chân đi theo mùa xích đạo
cho cái chết đến thật gần
bên chậu đất mới mua
thối rữa cuống
cài bẫy
một cái nhìn ưu tư

 ngày mọc mầm
vượt lên trên những cột đèn đường như đôi mắt dòm ngó
nhiều bước chân giáp ranh
các dấu vết mảy may gặp gỡ nhau
luẩn quẩn mua giấc mơ đêm nhỏ bé

không ngại ngần
mây đời là phù du chia cắt
lối về bị che lấp
chỉ con lại vài lời ú ớ

kẻ mơ không biết mình đang đối thoại
bật dậy nói chuyện: đầy các xung đột vô hình
hiển linh
lời nói đòi chia cắt
thế là giọt nước lại rơi

nức sực các lẻ loi
mực nước dâng lên làm ngập một buồng phổi
bên bức tường đá
nhấp nhô sóng

chú chó đang tìm cách ve vãn cái lưỡi của mình
bằng cách liếm từng sợi lông cũ kĩ
xiết chặt các trạng thái trái ngược nhau
các góc ngăn cách
tứa người đi về muôn ngã


chiếc hộp


không thể nhiều hơn nữa
ý thức như chiếc hộp giấu kín
hãy nói khẽ thôi
kẻo thế giới lại đi tìm sự trống rỗng ở trong đó
mưa tấm tức không rõ tiết trời của riêng mình
có nhiều mây thở
chuỗi tràng hạt bung từng đợt tụng niệm
tiễn đưa
vội vã những rong rêu qua lần chăm bón
đều lợi dụng bầy ễnh ương đi mua sắm
không biết thành thực với mình
là một triết lí vừa lần giở
cất vào phía bên trong chiếc hộp

điều gì?

chính nó cũng không biết

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét