Dạo này có cảm giác mọi chuyện cứ chênh vênh chơi vơi, cảm
giác bị mất chỗ bấu víu và sắp sụp đổ. Lí do chắc nhiều nhưng chắc là do càng
ngày càng thấy mình chỉ đứng yên trong khi tất cả mọi người đều quay cuồng chuyển
động, mình ko thể đứng vững, mình cũng muốn hòa vào dòng người đó nhưng ko thể,
cảm giác mọi người cứ đi mãi, mình cứ đứng đó, sớm muộn cũng sẽ bị bỏ rơi, chẳng
có ai bên cạnh cả …
Thế nhưng lại chỉ có thể ngồi than vãn và tự rạch xé bản
thân mình ra, tự than khóc vì đau đớn, tự thương hại bản thân rồi lại tự liếm
láp băng bó vết thương.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét