Thứ Năm, 28 tháng 4, 2016

ĐÀ LẠT - SÀI GÒN - ĐỨ ĐỪ ĐƯ

SG chào đón tôi trở về bằng một trận lâm sàng giữa trưa nắng gắt, tưởng chừng có thể nằm vật ra đâu đấy trên con đường hắt nắng nghìn nghịt khói xe. Chưa bao giờ tôi ghét SG như thế.
Loanh quanh từ sáng đến hơn 2 giờ là đã muốn nôn thốc nôn tháo chỗ cafe vừa hấp thụ ban sáng, tấp vào TTGDTX Q8 thì nghe tin Hiệu trưởng họp. Họp quái gì vào cái chiều T5 chết tiệt thế này chứ? Chết thật! Chết thật! Thế là quyết định nốc vào nào là cafe, trà đường, đá chanh các kiểu để có thể cầm cự chạy qua TTGDTX Q5 thì lại đúng giờ tan tầm. Lướt dọc theo ĐL VVK vừa nguyền rủa cái nóng khiếp đàm ở SG, bất chợt lảo đảo tay lái và quết định trú vào Hào. Và H tạt cho mình 1 gáo nước lạnh khi đã không còn món sắn dây vi diệu... Một ngày đen đủi, công cốc, mệt nhoài và kinh khủng tệ. Gắng gượng cho hết buổi học, về nhà lại vật vã như 1 con rồ chẳng biết nên làm gì và nghĩ gì.

Chợt nhớ, đã có một Đà Lạt yên bình đến thế...

Những đám đá lát lỗ chỗ nơi Ấp ánh sáng với bà cụ trong bộ đồ trắng toát thoăn thoắt nhón ít rau nơi đám vườn khiêm nhường...


Những đêm lạnh run bắn người bên bình trà trái cây nóng ấm ngọt mướt cổ họng...


Những buổi sáng trong trẻo đầy màu sắc với tiếng cười khanh khách của trẻ con....


Những tiếng gầm rú của dòng thác hùng vĩ tung bọt trắng xóa cùng hàng ngàn những trải nghiệm tuyệt vời khác...


Nhất định sau này tôi sẽ dành mua 1 phần đất ở ĐL nếu có thể. Tôi yêu mảnh đất này kinh khủng dù không phải là lần đầu tiên đến đây. Nó cho tôi một sự bình yên đến lạ. Những ngày co rút vào đám chăn dày nặng đến khó thở, những buổi bách bộ phố hít thở bầu không khí không của riêng ai mà tôi cứ ngỡ nó dành riêng cho mình. Tôi nhớ Đà Lạt da diết, chẳng biết đến bao giờ nguôi...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét