Thứ Năm, 5 tháng 5, 2016

GHÉT BIỂN VÌ NHỮNG CƠN ĐAU Ứ LẠI


Th. nói rằng Th. yêu biển. Những lúc muốn đi đâu ngoài không gian thành phố chật chội Th. cũng nghĩ đến biển. Những lúc cần tìm cảm hứng sáng tác hoặc đối diện với chính bản thân mình, Th. cũng muốn đến biển.

Cô ấy thì khác. Cô ấy ghét biển. 

Ký ức của cô ấy về biển là những thứ ứ đọng đáng ghét như những sinh vật dòi bọ ngọ nguậy trên vết thương đang lành dần.

Biển có một người thừa lang thang vô định chẳng biết về đâu khi trước mắt diễn ra cảnh tượng gia đình hạnh phúc mà nhân vật chính lại không phải là cô ấy.




Biển có một tiếng sét khi đón nhận một sự thật mãi mãi không bao giờ là bí mật mặc dù cô ấy ước ao có thể nhờ những con sóng tẩy xóa đi vĩnh viễn. Nhưng không, biển vẫn yên ả hiền lành vuốt ve đôi chân trần trên cát lạnh mặc cho những tiếng kêu gào của cô bị tiếng sóng đánh vỡ choang ra từng mảnh.



Biển là nơi cô ấy gửi đến bao nhiêu khát vọng, cũng là nơi cướp đi của cô ấy những người cô yêu thương nhất.

Biển. Nơi cô ấy có thể ngồi nhặt những mảnh vỡ tâm hồn hàng ngày, hàng tháng, thậm chí hằng năm...



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét