Thứ Hai, 25 tháng 7, 2016

MỘT CÁNH CỬA ĐÓNG LẠI...

Một cánh cửa đóng lại, cánh cửa khác sẽ mở ra.

Không biết tôi đã có lựa chọn đúng hay sai, dẫu kết quả thế nào, tôi hiện tại vẫn thấy rất buồn. Một công việc tôi yêu thích đến nỗi hy sinh những cái khác: sự nghiệp, tiền bạc, thời gian...đổi lại là gì? Là sự buồn chán, ngán ngẩm, là những cái lắc đầu thở dài, những ánh mắt khinh thường và câu nói làm tôi thất vọng nhất: Not professional.

Con người đó, cái con người mà tôi đã từng quá ngưỡng mộ đến nỗi khi người ta vô tình hay cố tình làm rơi cái mặt nạ hoàn hảo ra thì tôi lại có cảm giác tổn thương sâu sắc. Sự vỡ vụn trong từng lời nói, từng ánh mắt và cử chỉ khiến tôi buồn nôn trong vài phút rồi nhanh chóng lấy lại thế cân bằng. Tôi bỏ việc.

Bỏ việc để không phải chứng kiến những điều chướng tai gai mắt nữa. Những đêm làm việc khuya khoắt, những lần đói rã ruột cùng chia nhau những điếu thuốc. Hết thật rồi. Đối với tôi, đạo diễn P.H là thế. Là những lời nói hoa mỹ, là những nụ cười giả tạo, là những cái xoa tay, những cái ôm xiết lạnh lẽo.

Hết rồi. Chào anh nhé. Everybody get his destination.

From Ly with sadness.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét