Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2016

Xin đừng!

Xin đừng để tôi nhìn anh đau khổ vì người ta như tôi đã từng đau khổ vì anh như thế.
Xin đừng co rúm người lại trong một thế giới tối om để tôi phải mò mẫm dò tìm lấy anh.
Dù chỉ là một hơi thở nặng nhọc của anh cũng đủ để tôi cảm nhận cái nhói buốt của vết thương tôi dần rỉ máu. Anh đau, tôi nhói, nào ai có sướng hơn ai?

Đừng anh, đừng đau nữa. Để tôi được thấy anh mạnh mẽ, kiêu hãnh và lạnh lùng của ngày nào...

Muốn tiến lại gần anh, xoa dịu vết thương ấy, nhưng tôi ngại ngùng, sợ vô tình làm tổn thương anh hơn. Tôi chỉ biết đứng từ xa, mong ngóng và dõi theo từng cử động của anh...

À ơi,... anh ngủ ngoan nhé. 
Tôi nguyện làm gối êm, 
Nâng đầu anh mỗi giấc
Chiêm bao mộng đẹp
Xoa dịu vết xước trong tim
À ơi,... anh nằm yên nhé
Tôi đây quạt khẽ
Ru giấc xuân nồng.
À ơi... à ơi...

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2016

XÚC

Tôi co người lại, cảm nhận nhịp đập chậm chạp từ những mạch máu của anh, rồi căng tròn. Tôi với tay sờ vào thớ thịt mát lạnh, mân mê, vuốt ve, cảm nhận một thứ ánh sáng dịu ngọt quét khẽ ngang đời, như ngọn hải đăng trong đêm lẳng lặng quét qua đầu ngọn sóng.
Nép vào người anh, tôi lười biếng buông thõng cảm xúc vào hơi thở luôn ngắt quãng.
Đã quá lâu để tôi có thể cảm nhận mọi thứ rõ ràng in hằn lên từng thùy não. Mớ cơ bắp kia không thể chống chọi với những dạt dào êm ái từ những lém lỉnh khiêu khích ở tôi.
Tôi cảm nhận sự hạnh phúc trong cái run bần bật của đêm lạnh. Tôi... cuối cùng thì cũng đã giết chết ai đó, như người ta đã làm với tôi hàng ngàn lần vì những vụng dại ngô nghê bị cảm xúc khống chế.
Rốt cuộc thì, tôi đã giết được hắn. Một cách hèn hạ như kiểu mượn dao giết người vậy. Tuy nhiên, chỉ cần thỏa mãn với kết quả đạt được, người ta thường ko xét đến quá trình.
Đêm nay, sao đột nhiên ngắn lại...

Thứ Năm, 10 tháng 3, 2016

Aaaaaaaaaaaaa

Andhxuryhevvzkwvegycejsbvxikabdhwhbzhxjsvdhajduwbsidj2bdhaihwbnan3ijsb3ud

Điên mất thôi

Thứ Hai, 7 tháng 3, 2016

THƠ CỦA ANH "SÁCH NHÂN"!!???

(sẽ decor cho các em sau nhé)
ĐỌC KINH

 buông
nốt trầm

mắt kéo ngang như một rãnh sâu nghi hoặc

có khi
vơ vét nhiều cánh tay trơ trụi làm bớt đi một phần
nhớ

nhọc nhằn
đành mục ruỗng
bờ vai tựa
môi là môi
đêm là đêm

không cần tìm
những nụ cười
đã bị giấu kín

tay áo
trong mặt Phật biết mỉm cười

 những phỏng đoán
em nới tay ra thêm chút nữa để chạm vào ông mặt trời phía trước
mật mã được cài đặt vào
nhiều giấc mơ đêm

quấy nhiễu ý nghĩ cứ xoay tròn theo hình con vụ
rồi ngập chìm trong căn phòng
đôi bàn tay thô ráp
chà xát vào nhau đánh lửa
tìm hơi ấm

các thứ viển vông
thức dậy giữa ban ngày
ngồi hát
về một khúc ca
quên lời
trí nhớ như mẩu giấy vụn
lục lọi nhưng không cách nào tìm lại được

 NGÀY KHÂU KIM
những giấc mơ đeo lục lạc của chú mèo hoang chưa từng biết nghỉ ngơi
mùa hoa ngủ muộn trên đôi bàn tay của kẻ đánh rơi về sự sống còn một cách lạc hậu
nắng ngông nghênh cười cợt vào người
anh là kẻ đánh rơi - mọi người luôn gọi tên về những thứ bất cần đi đến

chết cho một kẻ vô hồn
đi về may áo
không còn thức giấc ngửa nghiêng

rồi từng ngày quỳ lạy xuống chân một tượng đài hoang phế
mua vui
chưa cần lời...
một ngày chưa xa đã đến kịp
muối các giấc mơ cho chín đến rụng người
mùi hương bay thất thoát vào ban ngày
ban đêm, bên kia là một nhành cây...

rồi ngày qua các cánh tay vỗ vào mặt chơi vơi
lời của các điện đài, radio im bặt tin nhắn
mùa hè bỏng rát từng nhịp cắt
nhàm chán
mong mưa

anh là kẻ đánh rơi
tiếng rè, của một cái loa gần hết pin vọng về
hứa
mong hứa
anh là kẻ đánh rơi
các ngày bạc phận mua chia cùng hàng quán
không thể lựa chọn...
vào các đêm cùng nhau
mất tích

 số 1

nhiều bùa chú
xoắn lại trong lá trầu khô
cắn
mục vào màu tóc

mưa tháo gỡ
trùm kín mít các kí ức
loang


số 2

lần tràng hạt cuối
như một sợi dây
treo
lơ lửng
định mệnh ban ngày


số 3

có khi như cây
xanh
cùng lá
nào hãy thở đi
để còn kịp
chết

 KHÔNG BIẾT 1
những ám ảnh
mũi tên bay vèo vèo
như mắc cạn
vào các hoài niệm lắc lư

mùa tro trấu
thèm được làm môi mềm cắn vỏ
xiết trong từng kẽ răng
là một nhớ nhung bạc màu

lo lắng quá nhiều cũng không đủ
chưa từng cạn li rượu nào trên đỉnh cốc
hơi thở nồng đánh bật lồng ngực khỏi nhịp đu quay

chớ nắm vào những khoảng trắng
mã vạch bên bờ

đêm
em lạnh trong từng cơn gió

 KHÔNG BIẾT 2
có cơn mưa hư cấu
rớt xuống một bầy ngột ngạt
rồi bóc từng cánh nằm im theo ngày nắng
lưỡi khô
nhiều nỗi nhớ túm tụm nhau phía bên kia góc đường
nhện giăng
tiếng thạch sùng kêu như mê cung bủa vây
rồi bông hoa lại cười
nhón gót chân đi theo mùa xích đạo
cho cái chết đến thật gần
bên chậu đất mới mua
thối rữa cuống
cài bẫy
một cái nhìn ưu tư

 ngày mọc mầm
vượt lên trên những cột đèn đường như đôi mắt dòm ngó
nhiều bước chân giáp ranh
các dấu vết mảy may gặp gỡ nhau
luẩn quẩn mua giấc mơ đêm nhỏ bé

không ngại ngần
mây đời là phù du chia cắt
lối về bị che lấp
chỉ con lại vài lời ú ớ

kẻ mơ không biết mình đang đối thoại
bật dậy nói chuyện: đầy các xung đột vô hình
hiển linh
lời nói đòi chia cắt
thế là giọt nước lại rơi

nức sực các lẻ loi
mực nước dâng lên làm ngập một buồng phổi
bên bức tường đá
nhấp nhô sóng

chú chó đang tìm cách ve vãn cái lưỡi của mình
bằng cách liếm từng sợi lông cũ kĩ
xiết chặt các trạng thái trái ngược nhau
các góc ngăn cách
tứa người đi về muôn ngã


chiếc hộp


không thể nhiều hơn nữa
ý thức như chiếc hộp giấu kín
hãy nói khẽ thôi
kẻo thế giới lại đi tìm sự trống rỗng ở trong đó
mưa tấm tức không rõ tiết trời của riêng mình
có nhiều mây thở
chuỗi tràng hạt bung từng đợt tụng niệm
tiễn đưa
vội vã những rong rêu qua lần chăm bón
đều lợi dụng bầy ễnh ương đi mua sắm
không biết thành thực với mình
là một triết lí vừa lần giở
cất vào phía bên trong chiếc hộp

điều gì?

chính nó cũng không biết

Thứ Tư, 2 tháng 3, 2016

THƠ TỔNG HỢP

Mồng 4 - Khi không...

câu thơ lỡ mấy chữ rồi
ngân nga thành những bời rời . dở dang
tả tơi mai . cánh rụng vàng
nghe xuân thoi thóp bên hàng giậu thưa

sài gòn . không một giọt mưa
mà . tôi ẩm ướt đã thừa thãi xuân

-thangtram-


TÔI

Tôi mang theo nỗi nhớ
Của dòng sông hẹn hò
Của quê hương gầy guộc
Với một lời thề xưa

Tôi mang theo ký ức
Tôi mang theo nỗi buồn
Hành trang tôi chất ngất
Một khung trời yêu thương

Tôi chìm trong dĩ vãng
Tôi trôi theo dòng đời
Bao nhiêu năm đất khách
Bấy nhiêu ngày lưu vong.

Tôi, và tôi thuở ấy
Tôi, và tôi bây giờ
Ai từ ngàn năm trước
Thả xuống dùm giấc mơ…

- Tạ Chí Thân -

CHỢT NHỚ

lượm lặt giùm tôi đôi chiếc lá
biết đâu . còn bằng chứng yêu em
đêm giao thừa cũ trời không gió
hai đứa ngồi nghe lộc nhú . mềm
...
lượm lặt giùm tôi đôi chiếc lá
còn không ? bằng chứng thuở yêu em
mấy chục năm trời trôi mất biệt
lá vàng không vọng một lời . im ...

-thangtram-



THƠ TRẦN DẦN




"Tôi biết nhược điểm của đêm đông 
Nó dài vơ dài vẩn... 
Gió thổi tợ thằng rồ 
Vặt trụi hàng cây... 
Lá ngã - giệ đường đôi 
Sương bay lèm nhèm đại lộ
Ngang phố - Tôi châm điếu thuốc cuối cùng
Ngực thở khói diêm sinh. " T.D





'...chưa bừng con mắt chiêm bao? mưa còn lã chã nỗi đau thế trần?'

Ước gì được đọc hết vẹn bài này...



"Vũ trụ khó - ở bài tiết nước 
Cơn mưa tình nguyện ướt 
Đôi mắt tình nguyện nước 
Ngước nghiêng.


Vũ trụ khó ở - bài tiết nước 
Chân trời bắt buộc nước 
Đôi mắt tình nguyện ướt 
Ngước nghiêng.


Vũ trụ khó ở bài tiết nước 
Chân trời bắt buộc ướt 
Cơn mưa bắt buộc nước 
Đôi mắt ướt - ngước nghiêng." - T.D



"thôi thôi! trời bỏ ta rồi 
ngày sau ta trốn luân hồi mà đi." - T.D


Ngày mặt phẳng - bão hoà phàm 
Chẵn lẻ địa cầu không tham dự 
Con số vô thức 
Không gian chẳng thể 
Những tác nghĩa không độ 
Ở mỗi góc đường vẫn náu một cơn mơ. - T.D


"ván thu không! - ván thu không! 
cứ thế tới ngày tận thế 
mỗi người 
thăm thẳm 
một thu không!" - T.D


"Em ơi! 
Ai xui nhà ươm chín mái? 
Tơ ngâm chín vại 
Dâu xanh chín bãi 
Tằm ngã – chín nong 
Ai xui cửa chín chấn song
Đường về phố em đèn lên chín ngả
Thư đi ngỡ ngàng chín ngõ...
Vườn hoa chín cửa
Đợi chờ – chín đêm ..." - C.K.T.M of T.D


"Gió thổi quá tay 
Lạnh cây Bàng bé 
Chiều thu cổ lỗ sĩ 
Công viên đồng chí 
Sương sa cà khịa 
Cho tôi một ngày chức năng vô lý!
Để tôi ngồi vô nghĩa nhất
Vô tri..." - T.D