Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2016

NHÂN DỊP UỐNG TRÀ TẠI PHƯỜNG...

Và em đã bị tóm, bởi một tên mặc thường phục chạy xe nhong nhong ngoài đường nhìn chẳng khác gì một tên lôm côm không việc làm.

Và họ tra, và họ hỏi. Và em trình bày, bằng những luận điệu vô tư nhất: "Ớ, các bác có thông báo gì với chúng em đâu mà chúng em biết cấm quay phim ở Sài Gòn hử? Các bác là các bác sai lắm đấy, những hàng quán cafe nhộn nhịp đắt đỏ nhất khu Q1 thế kia mà các bác bảo đóng cửa cả. Thế là chúng em không thể gặp được đối tác rồi. Em nào để ý đến chuyện gì đang xảy ra ở đất nước, báo đài nào có đăng tin biểu cái gì đó tình gì gì đâu ạ".

Rồi nào là giấy phép quay phim, ghi hình em đều trình ra đấy mà mấy anh ấy cứ hỏi tới hỏi lui, giam giữ tận 4 tiếng đồng hồ khiến lòng em sôi sục không thể chứng kiến đồng bào cùng nhau xuống đường đòi minh bạch.

Để tăng thêm tính thuyết phục các đồng chí, em còn khẳng định: "Các bác cứ gọi về địa phương em sinh sống để xác minh cho nhanh ạ. Gia đình em có công với cách mạng, mí lị chồng em cũng đã từng tự nguyện nộp đơn đi NVQS đấy." Và offvoice lúc đấy của em là "Chúng mày rõ là lũ ăn hôi, chúng tao mới thực sự là cộng sản, những thằng du kích lém lỉnh và lì đòn nhất đây này. Bọn tham nhũng bán nước"

Ngồi tám chuyện hồi lâu thì bộ đàm hối thúc liên tục các anh ấy ra hiện trường mà lòng em nôn nao...nôn nao... khi nghe tin vài chục người đã bị tóm gọn và đưa đi nhiều điểm khác nhau.

Với sự hồn nhiên tranh đấu của em, các anh ấy rốt cuộc cũng thả em ra và không quên nhắc nhở không được ghi hình những ngày này. Cám ơn các bác xong em chạy ngay về khu trung tâm và thấy hàng rào rào kín lối đi vào nhà thờ Đức Bà. Thế là em chẳng có duyên xuống đường cùng những trí thức yêu nước, và chẳng thể trưng bày ra được các anh ấy đã huy động 2 xe bồn chữa cháy để xả lũ vào dân như thế nào vì các anh ấy đã xóa toàn bộ hình ảnh em chộp được :((((

Ngẫm nghĩ, lực lượng chính quyền VN thật hay quá. Họ trui rèn kĩ năng chiến đấu để chống lại dân, trong khi quỳ gối uống nước đái của lũ Trung con mẹ nó Quốc. Dạ, cũng hy vọng các anh, các chú mau mau đưa con ra nước ngoài du học noi gương đồng chí Chung, chứ ở VN ko chết do bệnh tật ô nhiễm thì cũng chết vì dám chống lại chính quyền. Kính thưa luôn là các anh đã mị dân hay quá, ba em vu cho em là nghe theo phản động, là bị kích động gì gì đó từ những tin tức trên báo giấy. Em chỉ phản bác lại rằng ba nên học thêm tiếng Anh để đọc báo nước ngoài. Ba bảo em "lo cho thân mình trước, mày yêu nước quá ha". Dạ, con mà không yêu nước như các cha chú ngày xưa, thì ngày nay ba không có cơm ăn, ba không có đất ở đâu ạ. Ai cũng mạt nhược, hèn nhát và ích kỉ thế kia thì lấy đâu đất nước VN ngày này để cho chúng nó phá, chúng nó chia, chúng nó bán? Và cũng là lần đâu tiên, em là đứa con mất dạy.

Nếu nói anh Diệm ngày xưa là bù nhìn của bác Mỹ thì anh Cộng ngày nay (em thì nghĩ nên đặt là các anh Trừ) cũng là bù nhìn của chú Trung ạ. Em là em khinh các anh lắm đấy. Tởm đến từng cái ánh nhìn. Nhìn các anh lố nhố ngoài đường em nghĩ ngay đến sexy show bên Thái với nhiều hình ảnh uốn éo dung tục. Xin phép phỉ nhổ cái nha. Riêng cái ngày định mệnh ấy, em thề bỏ cả gia đình để xuống đường đòi công lý, các anh nhớ đón tiếp chu đáo, đánh em đi nếu cần, vì nếu không, em sẽ cảm thấy có tội với đất nước, có lỗi với ông cha đã đem máu xương vùi đắp cho chúng em ngày hôm nay. Và các anh cũng phải tự cảm thấy hổ thẹn đi, khi trên người các anh còn mang huy hiệu Đảng.

Phẹt

Thứ Năm, 5 tháng 5, 2016

GHÉT BIỂN VÌ NHỮNG CƠN ĐAU Ứ LẠI


Th. nói rằng Th. yêu biển. Những lúc muốn đi đâu ngoài không gian thành phố chật chội Th. cũng nghĩ đến biển. Những lúc cần tìm cảm hứng sáng tác hoặc đối diện với chính bản thân mình, Th. cũng muốn đến biển.

Cô ấy thì khác. Cô ấy ghét biển. 

Ký ức của cô ấy về biển là những thứ ứ đọng đáng ghét như những sinh vật dòi bọ ngọ nguậy trên vết thương đang lành dần.

Biển có một người thừa lang thang vô định chẳng biết về đâu khi trước mắt diễn ra cảnh tượng gia đình hạnh phúc mà nhân vật chính lại không phải là cô ấy.




Biển có một tiếng sét khi đón nhận một sự thật mãi mãi không bao giờ là bí mật mặc dù cô ấy ước ao có thể nhờ những con sóng tẩy xóa đi vĩnh viễn. Nhưng không, biển vẫn yên ả hiền lành vuốt ve đôi chân trần trên cát lạnh mặc cho những tiếng kêu gào của cô bị tiếng sóng đánh vỡ choang ra từng mảnh.



Biển là nơi cô ấy gửi đến bao nhiêu khát vọng, cũng là nơi cướp đi của cô ấy những người cô yêu thương nhất.

Biển. Nơi cô ấy có thể ngồi nhặt những mảnh vỡ tâm hồn hàng ngày, hàng tháng, thậm chí hằng năm...